Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC


TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC

Tình yêu không là một đồ vật để bạn có
thể nhìn hoặc cầm nắm mà phải được
cảm nhận bằng trái tim. Đôi khi sự yêu
thương vô điều kiện không thể hiện ra
bên ngoài nhưng nó lại nồng nàn và sâu
lắng hơn bao giờ hết.
Những hành khách trên xe buýt tỏ vẻ xót xa, thương cảm khi nhìn thấy người phụ
nữ trẻ xinh đẹp tay cầm chiếc gậy màu trắng dò đường đến bến xe buýt. Cô ấy trả tiền vé
rồi dùng bàn tay chạm vào từng dãy ghế để tìm chỗ ngồi. Sau đó cô ngồi xuống, đặt túi
xách lên đùi và ngồi tựa lưng vào ghế.
Đã một năm nay kể từ ngày Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ. Cô đột
ngột bị ném vào thế giói của bóng tối,tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì
để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.
Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan và biết cô tuyệt vọng đến mức
nào. Anh quyết định giúp Susan lấy lại sự tự tin và tính độc lập.Đầu tiên, anh tìm cho cô
một công việc dành cho người mù. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây? Mark đề
nghị đưa cô đến chỗ làm hàng ngày cho dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau
đó, Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến
chỗ làm –đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào
đây? Đúng như Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe thấy việc mình phải tự đi xe
buýt. “Em bị mù mà” –cô phản ứng bằng giọng cay đắng -“Làm sao em có thể biết em sẽ
đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?”
Trái tim Mark đau nhói khi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên má người yêu,
nhưng anh muốn nàng phải vượt qua cảm giác tự ti và đón nhận nghịch cảnh với sự thanh
thản. Anh dịu dàng hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được,
cho đến khi cô quen với việc đi xe buýt. Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục
quân đội , đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan
khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới.
Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô
một chỗ ngồi hàng ngày. Mặc dầu vậy, Susan càng cảm thấy khổ sở. Nàng luôn cảm thấy
mình vô dụng và bị bỏ rơi khi phải một mình đối diện với thế giói hỗn độn bên ngoài mà
thiếu vắng sự có mặt của người yêu thương.
Mọi việc ban đầu rất khó khăn nhưng rồi Susan cũng dần quen và thích nghi. Cuối
cùng, Susan nói cô có thể tự mình đi được. Sáng thứ Hai lần đầu tiên họ đi theo hai hướng
khác nhau. Thứ Ba, thứ Tư, thứ Năm…Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và
đón xe buýt về. Susan cảm thấy vui hơn vì cô cảm thấy mình đã có thể tự mình làm được
mọi việc. Thứ Hai của năm tuần sau đó, Susan tự đón xe buýt đi làm như mọi lần và khi cô
đóng tiền mua vé tháng, người lái xe buýt chợt nói: “Tôi ganh tị với cô đấy nhé!” Susan
không biết có phải ông ta đang nói với mình không. Vì nói cho cùng ai lại đi ganh tị với
một cô gái mù và đang đấu tranh để sống chứ? Cô tò mò hỏi: “Ông đang nói chuyện với tôi
ư? Và tại sao ông lại ganh tị?”
-Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là người hạnh phúc!
-Tôi được bảo vệ? Ông nói thế nghĩa là sao?
-Ồ, cô không biết à? Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một anh chàng rất
đẹp trai mặc quân phục lái xe theo xe buýt này. Rồi anh ta dừng xe, đứng bên kia đường
nhìn cô xuống xe và dõi mắt nhìn theo cho đến khi thấy bóng cô khuất sau văn phòng làm
việc. Anh ta thậm chí còn mỉm cười và vẫy tay chào cô nữa. Cô quả là một người may
mắn.
Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô hiểu rằng Mark đã luôn ở bên
cô. Cô là người may mắn vì đã nhận được một món quà mà không phải tận mắt nhìn thấy
mới tin là có và quà tặng này có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất. Đó
là món quà của tình yêu. Susan hiểu rằng một tình yêu đích thực không bao giờ quay lưng
lại trước nghịch cảnh của người mình yêu.
Lý do của tình yêu

Một cô gái hỏi bạn trai của mình:” Vì sao anh yêu em?”
“Sao em lại hỏi thế, sao lại phải có lý do cơ chứ?”, chàng trai trả lời.
“Không có lý do gì tức là anh không yêu em”.
“Em không thể suy diễn như vậy được”.
“Nhưng bạn trai của bạn em luôn nói cho cô ấy biết lý do vì sao mà anh yêu cô ấy”.
“Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ
cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác”.
Cô gái cảm thấy rất hài lòng.
Vài tuần sau, cô gái gặp một tai nạn khủng khiếp nhưng may mắn là cô vẫn còn
sống. Cô bỗng trở nên cáu kỉnh và cảm thấy mình trở nên vô dụng. Vài ngày sau khi bình
phục, cô gái nhận được lá thư từ bạn trai của mình:
“Chào em! Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo em có trên mặt anh
không thể yêu em thêm được nữa. Anh yêu em vì em giỏi giang, nhưng bây giờ em không
thể làm được gì. Vậy thì anh không thể yêu em được.Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng
thực tế em đang phải ngồi xe lăn. Đấy không phải là lý do giúp anh có thể yêu em. Anh
yêu em vì nụ cười của em, nhưng cả tháng nay rồi anh không thấy em cười. Vậy anh có
nên yêu em nữa hay không? Anh yêu em vì em lạc quan, bây giờ anh không yêu em nữa vì
lúc nào em cũng nhăn nhó, than vãn. Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng
giờ đây mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh không nên yêu em thêm nữa.
Đấy, chẳng có lý do nào khiến anh phải yêu em, vậy mà anh vẫn cứ yêu em. Em có cần
một lý do nào nữa không, em?”
Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lý do nào nữa. Còn bạn, bạn có bao
giờ hỏi những ngừơi thân yêu của bạn lý do vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi
không nhất thiết cần một lý do./.

CUPID-THẦN TÌNH YÊU

Cupid- Thần Tình yêu là biểu tượng quen thuộc nhất trong ngày lễ Valentine và
mọi người đều có thể dễ dàng mô tả đó là chàng trai trên người luôn có sẵn cung tên và
những trái tim bị xuyên thủng. Hiện thân của Thần là một đứa trẻ tinh nghịch với đôi cánh
trên lưng và lúc nào cũng kè kè vũ khí cung tên. Những mũi tên này thể hiện khát vọng và
cảm xúc của tình yêu và Thần Cupid luôn nhắm bắn các mũi tên này vào Thần linh hoặc
Con người, khiến cho họ phải yêu nhau say đắm.
Thần Tình yêu luôn xuất hiện trong các buổi lễ nhân danh tình yêu và những người
yêu nhau. Trong thần thoại Hy Lạp, Thần Tình yêu có tên là Eros, con trai thần Aphrodite,
nữ thần tình yêu và sắc đẹp. Còn trong thần thoại La Mã, thần tình yêu là Cupid, mẹ chàng
là thần Venus.
Trong thần thoại La Mã có nhiều truyền thuyết ly kỳ kể về chuyện tình của chàng
Cupid và người vợ trần gian Psyche (Tâm Linh) của chàng. Nữ thần Venus ghen tức vì sắc
đẹp tuyệt thế của nàng Psyche nên ra lệnh cho con trai ra tay trừng phạt người trần gian
này. Nhưng Cupid đã làm trái lời mẹ, chàng không những không trừng phạt, mà còn đem
lòng yêu thương nàng Psyche say đắm.Chàng kết hôn cùng nàng nhưng vì là người phàm
nên nàng bị cấm không được nhìn mặt chồng.
Dẫu sao nàng Psyche vẫn vẫn chung sống rất hạnh phúc với Cupid cho đến một
hôm, nghe theo lời xúi dục của các chị em mình, Psyche đã nhìn thẳng vào mặt chồng. Khi
thấy nàng không tôn trọng lời giao ước, Cupid đã trừng phạt nàng bằng cách bỏ đi. Lâu đài
tráng lệ và những khu vườn xinh đẹp của họ cũng đồng thời biến mất. Psyche thấy mình
trơ trọi giữa một cánh đồng hoang vắng, không một bóng người, không cả Cupid- chồng
mình. Nàng lang thang khắp nơi mong tìm lại tình yêu của mình và tình cờ đến đền thờ
thần Venus. Vẫn ấp ủ lòng ganh ghét và muốn hủy diệt người đẹp trần gian, nũ thần tình
yêu bắt Psyche phải thực hiện một loạt các sứ mạng, cái sau trắc trở và nguy hiểm hơn cái
trước. Nhưng thần Venus không ngờ nàng Psyche đều hoàn thành tốt đẹp các sứ mạng.
Đến sứ mạng cuối cùng, thần Venus trao cho Psyche một chiếc hộp nhỏ với lời dặn
phải mang xuống âm ty. Sứ mạng của nàng là phải lấy được một chút nhan sắc của thần
Proserpine, vợ của thần Pluto, đặt vào trong chiếc hộp đó. Thần Venus không quên chỉ dẫn
cách thức để tránh nguy hiểm trong vương quốc của thần chết, đồng thời dặn đi dặn lại
rằng không được mở chiếc hộp ra. Nhưng thần cám dỗ đã khuất phục được Psyche để
khiến nàng mở chiếc hộp ra. Nhưng thay vì thấy sắc đẹp nàng lị lịm vào giấc ngủ ngàn
thu.
Thần Cupid tìm thấy xác vợ mình ở dương gian. Chàng thu hồi giấc ngủ chết chóc
ra khỏi thân xác nàng và đặt nó trở lại trong hộp. Chàng tha thứ cho nàng và thần Venus
cũng vậy. Các thần linh cảm động trước tình yêu chân thành của nàng Psyche đối với thần
Cupid nên đã quyết định phong thần cho nàng.
Ngày nay, thần Cupid và các mũi tên của chàng đã trở thành biểu tượng của tình
yêu được nhiều người biết đến. Và người ta thường mô tả tình yêu bằng hai trái tim được
xuyên dính nhau bởi một mũi tên: mũi tên của thần Cupid.

Quà tặng cho những tâm hồn đang yêu

Đừng quay lưng với tình yêu khi nó đang ở phía trước mắt bạn. Nếu làm như thế,
một ngày nào đó bạn sẽ phải hối tiếc vì đã để tình yêu vỗ cánh bay đi.
Người ta thường mất hàng giờ để trò chuyện thân mật với một người, hàng ngày để
ái mộ một người, hàng tuần để nhớ nhung một người, hàng tháng để yêu một người nhưng
chỉ trong nháy mắt là có thể nói lời chào từ biệt với một người.
Tình yêu không phải là điều nắm giữ trong tay mà là điều phải cho đi.
Đừng lo lắng con tim sẽ đưa ta đến đâu vì trái tim tự biết tìm đường của nó.
Khi yêu một người, xin đừng quá chú tâm vào lỗi lầm của người đó mà hãy biết
chấp nhận những lỗi lầm ấy với một tấm lòng vị tha, bao dung.
Đừng nhào nặn người yêu theo khuôn mẫu của bạn. Nếu không, bạn chỉ yêu chính
hình bóng của mình phản chiếu nơi họ.
Tình yêu giống như thủy ngân trong lòng bàn tay. Hãy để những ngón tay duỗi ra
thì nó lưu lại. Nắm thật chặt thì nó trôi mất.
Nếu bạn cô đơn, tôi sẽ là cái bóng của bạn. Nếu bạn muốn khóc, tôi sẽ là bờ vai
cho bạn. Nếu bạn muốn được ôm, tôi sẽ là cái gối. Nếu bạn cần niềm vui, tôi nguyện là nụ
cười của bạn. Nhưng mỗi khi bạn cần bạn bè, tôi sẽ chỉ là tôi thôi.

SỰ BÌNH YÊN

Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự
bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có
hai bức và ông phải chọn lấy một.
Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn
núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng.
Tất cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.
Bức tranh kia cũng có những ngọn núi,nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm
chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống
bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên thê
nào.
Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ
mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó,
giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của
mình…Bình yên thật sự.
“Ta chấm bức tranh này!”-Nhà vua công bố- Sự bình yên không có nghĩa là
nơi không có tiềng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa
ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái
tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên”.
Ngôn ngữ tình yêu

Họ là hai sinh viên yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ gia đình cô gái.
Sau một năm nh tốt nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi, anh đã cầu hôn vi71
cô gái:
- Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không hay nhưng tất cả những gì
mà anh biết là anh yêu em. Nếu em chấp nhận anh, anh sẽ luôn bên cạnh và
chăm sóc em suốt quảng đời còn lại. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức
thuyết phục gia đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ?
Cô gái ưng thuận và với sự quyết tam của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái
cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Ví vậy, trước khi chàng trai đi du học,
hai người làm lễ đính hôn. Cô gáitham gia công tác xã hội, trong khi anh tiếp tục việc học
ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó
khăn nhưng họ vẫn luôn luôn nghĩ về nhau…
Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy, cô gái
thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn
thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng. Nhưng những gì cô có thể thốt ra chỉ là tiếng
thở dài. Cô đã mất đi giọng nói của mình. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã va chạm vào não cô,
và là nguyên nhân khiến cô không thể nói được nữa. Cô đã suy sụp mặc dầu cha mẹ cô đã
động viên cô rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ có khóc trong thầm lặng.
Xuất viện về nhà, tình trạng của cô cũng chẳng thay đổi gì. Ngoại trừ tiếng chuông
điện thoại reo. Mỗi tiếng chuông reo không như từng nhát dao đâm vào tim cô. Cô không
muốn cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng cả anh. Cô viết cho anh một
lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn chờ đợi anh nữa. Cô gửilại anh chiếc nhẫn đính
hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và vô số những cuộc điện thoại nhưng cô gái không
trả lời mà chỉ khóc.
Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hy vọng rằng cô sẽ thật sự quên những gì đã xảy
ra và sống vui vẻ. Cô gái học ngôn ngữ ước hiệu và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày
cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi. Nhưng một hôm, bạn của cô đến và cho hay anh đã trở
về. Cô van xin người bạn đừng cho anh ấy biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó, cô
không còn nhận được tin tức gì của anh.
Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết
hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Khi cô mở thiệp cưới, cô thấy tên mình bên trong.
Ngước lên cô thấy anh đang đứng trước mặt. Chàng trai dùng điệu bộ nói với cô gái rằng:
- Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này. Chỉ để em hiểu rằng anh
không quên lời ước hẹn của chúng ta:”Anh yêu em”.
Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng, nụ cười đã nở trên môi cô.

TẠI SAO PHỤ NỮ KHÓC?
Một cậu bé hỏi mẹ:
-Tại sao mẹ lại khóc?
Người mẹ đáp:
-Vì mẹ là một phụ nữ!
- Con không hiểu – Cậu bé thốt lên.
Người mẹ ôm chặt con và âu yếm:
- Con không bao giờ hiểu được, nhưng nó la như thế đấy…
Thời gian trôi đi cậu bé lại hỏi cha:
- Sao mẹ lại khóc hả cha?
- Taất cả phụ nữ đều như thế, con yêu ạ- người cha mỉm cười đáp.
Cậu bé lớn dần lên và khi trở thành một người đàn ông, anh vẫn thường tự hỏi:
“Tại sao phụ nử lại khóc?”
Cuối cùng anh tìm đến một nhà hiền triết. Nghe hỏi, nhà hiền triết ôn tồn
nói: “ Khi Thượng đế tạo ra phụ nữ, Người phải làm cho họ thật đặc sắc. Người
làm cho đôi vai họ cứng cáp để che chở được cả thế giới, đôi tay họ mát lành để
che chở sự yêu thương, và Người cho họ một sức mạnh tiềm ẩn để mang nặng đẻ
đau.
Người cho họ một sự dũng cảm để nuôi d ưỡng và chăm sóc gia dình,
người thân, bạn bè ngay cả những lùc mọi ngươi dường như buông trôi, và dù có
nhọc nhằn đến mấy đi nữa họ không bao giờ than thở…Người chohọ tình cảm để
họ yêu thương con cái ở mọi nghĩa trên đời, ngay cả những lúc con cái họ gây cho
họ đau khổ.
Người cho họ sức mạnh để chăm sóc người chồng của họ, tránh vấp ngã vì
Người dựng họ từ những xương sườn của người đàn ôngđể bảo vệ trái tim anh ta…
Người cho họ sự khôn ngoan để biết rằng một người chồng tốt sẽ không bao giờ
làm tổn thương vợ mình hiểu rõ sự chịu dựng của người phụ nữ và cô ta luôn tháp
thoáng sau mỗi thành công của người chồng .
Để làm được những việc nhọc nhằn đó, Người cững đã cho họ giọt nước
mắt để rơi, để họ sử dụng bất cứ lúc nào và đấy là điểm yếu duy nhất ở họ. Khi con
thấy họ khóc, hãy nói với họ con yêu họ biết bao và nếu họ vẫn khóc, con hãy làm
trái tim họ được bình yên.”

PHẦN QUAN TRỌNG NHẤT TRÊN CƠ THỂ

Mẹ tôi thường đố: “Phần nào quan trọng nhất trên cơ thể?”
Ngày nhỏ, tôi cho rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận
quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: “Không phải thế. Có rất nhiều người bị điếc trên thế giới này,
con ạ. Nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ về câu đố, sau này mẹ sẽ hỏi lại con.”
Vài năm sau, tôi lại cho rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế mắt chính là bộ
phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: “Con đã học được nhiều đấy, nhưng
câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn rất nhiều người bị mù.”
Đã bao lần và lần nào cũng vậy, mẹ đều trả lời tôi: “Không đúng. Nhưng con đã
tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ.”
Rồi năm ngoái, ông nội tôi mất. Mọi người đều khòc vì thương tiếc ông. Ba tôi
cũng khóc. Đây là lần thứ hai tôi thấy ba khóc. Khi đến lượt tôi và mẹ đến cạnh ông để nói
lời vĩnh biệt, mẹ nhìn tôi thì thầm: “Con đã tìm ra câu trả lời chưa?”. Tôi như bị sốc khi mẹ
đem chuyện đó ra hỏi lúc này. Tôi luôn nghĩ rằng đó chỉ đơn giản là một trò chơi giữa hai
mẹ con. Nhìn vẻ sửng sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo: “ Con trai ạ, phần quan trọng
nhất trên cơ thể con chính là cái vai.” Tôi hỏi: “ Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả
mẹ?”. Mẹ lắc đầu: “ Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào
khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ
mong con có nhiều bạn bè để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu
vào.”
Từ đó, tôi hiểu rằng pầhn quan trọng nhất của con ngừoi không phải là phần “ích
kỷ”, mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.

MẸ LẠNH LẮM PHẢI KHÔNG?

Vào một đêm giáng sinh, môt thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn
nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với một cây
cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn
lên trong chị. Chị hiểu rằng, mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò phía bên đưới
cầu. Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những
chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quần quanh mình đứa con bé
xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tím thấy được một miếng bao tải, chị
trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.
Sáng hôm sau, nột người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy.
Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui
xuống cầu để tìm. Nơi đó, bà nhìn thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn
người mẹ đã chết cóng.
Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại
chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ giáng sinh, đó là lần sinh nhật lần thứ 12, cậu
bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa
trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu
cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ
mẹ mình. “ Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả-bà mẹ nuôi nghĩ- cậu sẽ lạnh cóng!”. Song
cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ
trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: ‘ Mẹ đã lãnh hơn con lúc
này phải không mẹ?” Và cậu bé òa khóc.
TRỞ VỀ
Một người lính trở về nhà đoàn tụ gia đình sau nhiều năm tham chiế ở Việt Nam.
Từ San Francisco anh gọi điện về thăm hỏi gia đình.
- Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà đây. Nhưng con có điều muốn xin phép cùng
cha mẹ. Con muốn dẫn ban cùng về nhà mình.
- Ồ, được thôi con trai. Cha mẹ rất sẵn lòng đón tiếp bạn con.
- Nhưng có điều này, cha mẹ nên biết: Anh ấy bị thương khá nặng trong chiến
tranh, mất cả cánh tay và đôi chân. Anh ấy không còn chỗ nào để nương tựa , vì
vậy con muốn anh ấy về sống cùng chúng ta.
- Cha mẹ rất tiếc khi nghe điều này, có thể chúng ta sẽ giúp anh ấy tìm được chỗ
trú ngụ.
- Ồ, không con muốn anh ấy ở cùng chúng ta kia.
- Con không biết con đang đòi hỏi điều gì đâu con trai. Một người tàn tật như
vậy sẽ là một gánh nặng đè lên vai chúng ta. Chúng ta còn cuộc sống riêng tư
của chúng ta nữa chứ, không thể để một điều như vậy chen vào cuộc sông của
chúng ta được. Tốt hơn hết là con quay về nhà và quên anh chàng ấy đi. nh ta
chắc sẽ chóng tìm được cách tựkiếm sống thôi.
- Nghe đến đó, người con trai gác máy. Vài ngày sau đó, họ đột nhiên nhận
được cú điện thoại từ cảnh sát San Francisco báo tin người con trai đã chết sau
khi ngã từ một tòa nhà cao tầng. Cảnh sát cho rằng đây là một vụ tự sát.
Người cha và mẹ đau buồn này vội vã bay đến San Francisci và được dẫn đến nhà táng
thành phố đẻ nhận xác con. Họ nhận ra anh ngay, nhưng họ cũng khinh hoàng nhận ra điều
khác cùng lúc. Con trai họ chỉ còn lại một tay và một chân.

CÂU CHUYỆN ĐÊM GIÁNG SINH

“Ai nâng niu, gìn giữ hình ảnh đứa con trong tim mình thì sẽ có được một kho tàng vô giá”
Nhiều năm trước đây có hai cha con sống gắn bó với nhau trong một ngôi nhà sang
trọng và cùng chung một sở thích, đó là niềm đam mê sưu tập tranh. Trong tay họ, bộ sưu
tậ p tranh quý giá của họ bao gồm Picacso, Vangost, Monet…lên đến hàng triệu đô la
khiến rất nhiều người dòm ngó. Người cha rất hài lòng khi nhìn thấy đứa con trai duy nhất
của mình trở thành một nhà sưu tập tranh giàu kinh nghiệm. Mùa đông đến, tiết trời u ám
phủ trùm khắp thành phố. Cậu con trai của ông theo tiếng gọi của Tổ quốc lên đường ra
chiến trận. Người cha ngà y đêm cầu nguyện và chờ đến ngày lễ Giáng sinh, với hy vọng
được gặp lại đứa con thân yêu của mình. Nhưng chiến tranh khốc liệt đã cướp đoạt niềm
ước ao duy nhất của người cha. Cậu con trai hy sinh trong khi đưa một đồng đội đến nơi
trú ẩn. Vào một buổi lễ Noel, tiếng gõ cửa bất thần đánh thức người cha. Ông ra mở cửa và
nhìn thấy một anh lính tay cầm một chiếc bọc lớn. Anh lính giới thiệu:
- Cháu là bạn cùng đơn vị với con trai của bác. Cháu đến tặng bác một món quà
trong ngày lễ Giáng sinh.
Anh lính bước vào nhà và kính cẩn mở gói quà được bọc rất cẩn thận ra. Người cha
vẫn chưa hết ngạc nhiên.
- Con trai bác đã kể rất nhiều về niềm đam mê nghệ thuật của bác và anh ấy. Cháu
tặng bác bức tranh, mặc dù nó không đẹp như những kiệt tác khác trên thế giới, nhưng
cháu nghĩ rằng bác sẽ rất thích – Anh lính nói.
Thì ra anh lính này cũng là một họa sĩ. Anh tặng ông bức tranh chân dung cậu con
trai của ông do anh vẽ. Người cha nhìn ảnh của người con trai; từng nét, nụ cười và tia
nhìn ấm áp của người con như đang nhìn ông trìu mến; khiến ông xúc động không cầm
được nước mắt:
- Đối với tôi đây là một kiệt tác một bức chân dung vô giá. Cậu không biết đã tặng
cho tôi một món quà, một niềm an ủi lớn thế nào đâu.
Sau khi tiễn anh lính ra về, người cha không rời khỏi hình ảnh của người con trai
nửa bước.
Ngay ngày hôm sau, bức chân dung được treo ở vị trí trang trọng nhất trong phòng
trưng bày tranh. Hơn một năm sau, người cha mắc bệnh và qua đời. Giới nghệ thuật h áo
hức chờ ngày nh ững kiệt tác nổi tiếng của thế giới được đem ra bán đấu giá. Theo nguyện
vọng của người cha, cuộc đấu giá sẽ tổ chức vào ngày lễ Giáng sinh, vì theo ông đây là
ngày đem lại ý nghĩa thiêng liêng nhất cuộc đời ông. Cuối cùng ngày đó cũng đến. Các nhà
sưu tập tranh khắp thế giới tụ tập về nhà ông – nơi tổ chức cuộc đấu giá – để mong có
được một vài tác phẩm torng bộ sưu tập tranh nổi tiếng và giá trị của hai cha con. Thế
nhưng, cuộc đấu giá bắt đầu bằng một bức tranh không hề có trong danh sách những bức
tranh nổi tiếng thế giới. Đó là bức chân dung của ngừơi con trai. Người điều khiển cuộc
đấu giá yêu cầu khai mở cuộc trả giá, mọi người trong căn phòng im lặng. Người điều
khiển lên tiếng:
- Ai trả giá bức tranh này 100 đôla?
Nhiều phút trôi qua không có ai lên tiếng trả giá cho bức tranh đó. Những người
sưu tầm tranh còn yêu cầu bỏ qua bức chân dung đó và hãy đấu giá những bức tranh có giá
trị kia. Mọi người đều hưởng ứng và đồng tình, nhưng người điều khiển cuộc đấu giá trả
lời:
- Không, chúng tôi phải bán bức tranh này trước. Nào ai sẽ mua bức chân dung
người con trai này?
Vẫn không có tiếng trả lời. Cuối cùng, một ông lão – bạn của người cha – ngập ngừng lên
tiếng:
- Anh sẽ bán cho tôi bức tranh với giá 10 đô la chứ? Tôi chỉ có
Người đấu giá hô to: - Có ai trả giá cao hơn không?
Không khí trong phòng vẫn im lặng.
- Trả giá lần thứ nhất…trả giá lần thứ hai…chấm dứt. Bức chân dung đã được bán
với giá 10 đô la – tiếng người điều khiển vang lên khẳng định. Tiếng búa vừa gõ xuống.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, có người reo mừng, có người nôn nóng.:
- Thôi nào, hãy tiếp tục đấu giá chúng tôi chờ đợi lâu rồi đấy.
Nhưng người điều khiển cuộc đấu giá vẫn tuyên bố:
- Xin lỗi quý vị nhưng cuộc đấu giá đến đây là kết thúc!
Mọi người sửng sốt, nhiều người bực mình lên tiếng:
- Đã chấm dứt! Ý ông muốn nói là gì chứ? Chúng tôi đến đây không phải đểđấu giá
bức chân dung tầm thường đó, mà là những kiệt tác hàng triệu đô la kia. Chúng chưa được
bán đi thì làm sao gọi là kết thúc được?
Người điều khiển cuộc đấu giá từ tốn trả lời:
- Chúng tôi tôn trọng di chúc của người cha quá cố. Theo ý nguyện của ông, ai mua bức
tranh người con trai thì sẽ được thừa hưởng tất cả những bức tranh quý giá còn lại. Đến lúc
này, những nhà sưu tập tranh mới vỡ lẽ và hiểu sâu sắc tấm lòng của người cha: Tất cả tài
sản vật chất quý giá bao nhiêu cũng không bằng hình ảnh của người con trong trái tim
mình.

Lời hứa của dòng sông
Có nhiều khi tôi muốn bỏ đi thật xa. Tôi sẽ tìm đến một nơi mà ở đó chỉ có tôi cùng
cây cỏ, thú rừng, sông suối. Buổi sáng, tôi có quyền ưỡn mình ngủ trễ trong mùi hương
hoa buổi sáng. Trong cái không gian rất riêng của tôi đó, tôi có thể lắng nghe được tiếng
các loại chim gọi bầy hót chào nhau. Tôi mường tượng ra một con chim công với bộ cánh
màu trắng, đuôi công có màu đỏ tía xen lẫn với màu xanh biếc sẽ đậu ngay cửa sổ, nhìn ra
là một khu rừng xanh nõn lá, gọi tôi: "Thức dậy đi, Di ơi".
Tôi sống lãng mạn như một con người không bận bịu áo cơm. Chẳng hề lụy gì hết
với trăm nghìn bon chen của cu ộc đời. Tôi sẽ ra dòng suối mát mà tắm. Dòng suối ấy
trong veo đến độ tôi có thể nhìn thấy một cọng rê u nhỏ nằm lẫn trong kẽ đá. Những bông
hoa từ những cây ven suối rụng xuống sẽ trôi cùng tôi. Thân thể tôi không cần che đậy, tôi
trần truồng như khi Eva chưa ăn phải trái cấm. Tôi sẽ nhìn thân thể mình xuống tấm gương
soi là mặt nước trong kia. Tôi sẽ vỗ từng vục nước vào đôi chân mình, tôi sẽ vỗ từng vục
nước lên bộ ngực vẫn căng tròn nhựa sống. Rồi tôi sẽ hét to trong cái không gian chỉ có
một mình tôi đó:
- Tôi tự do. Tôi tự do.
Nhưng tất nhiên, đó chỉ là sự tưởng tượng của tôi, sự tưởng tượng ấy Hà cho là
chuyện lẩm cẩm. Ừ, thì tên anh cũng chẳng phải là tên của một dòng sông đó sao? Hà và
tôi hoà hợp lại trong một lễ cưới. Lễ cưới tổ chức linh đình trong một nhà hàng lớn ở thành
phố này. Mỗi bàn tiệc được cắm lên một ngọn nến. Điện vụt tắt và những ngọn nến thắp
lên. Tôi nghĩ ra điều đó, vì tôi hoàn toàn không muốn có sự lặp đi lặp lại đến nhàm chán.
Tại sao những lễ cưới đều giống như nhau? Những bàn tiệc mở đầu bằng món nem chả,
món kết thúc là cà ry. Tại sao cô dâu lại thay đủ quần áo - mà quần áo thay đổi ấy lại
không phải là của mình và cũng đã có một cô dâu nào đó đã từng thuê ở tiệm cho thuê. Tôi
cũng vẫn tiếp tục đặt câu hỏi là tại sao con người ta không nghĩ cái gì khác, khác hơn cho
việc cùng về chung với nhau, sống dưới một mái nhà cho đỡ nhàm chán!
Khi sinh tôi ra đời, ba mẹ thấy một đàn chim lạ từ phương Bắc bay về thành phố.
Ba đặt cho tôi cái tên là Bắc Di. Hồi đi học, bạn bè khôi hài gọi tên tôi là hàng hiệu. Nghĩa
"hàng hiệu" ấy cũng là độc quyền, không có cái thứ hai. Tôi cũng là một đứa con gái
không giống một đứa con gái nào. Hà nhận xét khi tôi và anh quen nhau:
Cái tên Bắc Di giống như tên trong phim bộ HongKong. Em đúng là một cô gái
phức tạp. Nhiều khi anh chả đọc được những suy nghĩ đang trôi trong đầu em.
Làm sao Hà đọc được? Bởi anh chỉ là dòng sông. Dòng sông thì cứ trôi, trôi trăm năm và
trôi cả nghìn năm. Còn tôi là con chim phương Bắc. Nắng ấm lên rồi, chim phải về phương
Nam.
Hôm ngồi ở một quán nhỏ dọc theo dòng sông. Buổi chiều tím ngắt một màu tím đến lạ kỳ.
Hà nắm bàn tay tôi, anh lồng vào giữa ngón tay thứ tư một chiếc nhẫn nhỏ:
Anh quyết định lấy em làm vợ!
Đó là lúc tôi run lên. Tôi run thật sự khi tôi chợt chạm môi mình lên môi anh.
Lễ cưới xong, về với nhau là mất hết những hẹn hò. Bạn bè vẫn thường đùa với tôi
là đàn ông có bản tính giống nhau, là khi chưa giữ được người đàn bà trong tay mình thì
săn săn đón đón. Họ cảm ơn những quán cà phê khéo xếp đặt những chiếc ghế đôi nằm lúp
xúp trong những lùm cây. Mỗi chiếc ghế dễ chừng là nhân chứng hàng trăm mối tình. Cặp
tình nhân này đến, cặp tình nhân khác đến. Hò hẹn và chia tay không mệt mỏi. Nhưng tôi
và Hà không cần hò hẹn và chia tay nữa. Tôi đã cùng anh ngủ chung giường, ăn chung bữa
và chung một con đường. Nhưng rõ ràng là tôi và Hà vẫn có một cái không chung đời
riêng.
Ngày xưa, ba mẹ tôi rất ghét nghề kế toán, Một cái nghề khô khan cộng trừ nhân
chia mãi 9 con số, để bảng dự toán này khít khao với bảng dự toán kia. Những cuộc nhậu
được hợp thức hoá thành những con số của công trình, những phong bì to nhỏ lót đường
cũng bị xoá vết để thành những con số hợp lý. Hà là kế toán trưởng, và anh luôn luôn hợp
lý những con số. Tôi cũng không thích những con số, dẫu rằng những con số do Hà ghi
chép làm tròn trịa khiến cho cái tổ ấm nho nhỏ của hai đứa tôi mỗi ngày trở nên đẹp đẽ
hơn. Anh khuân về hôm nay chiếc tivi 21 inch, hôm sau chiếc bếp gaz Cứ lần lượt như
thế tôi đâm ra thừa thải trong căn nhà toàn bấm nút. Nhiều khi Hà cười có vẻ tự phụ:
- Hàng quán ngoài đường thiếu gì? Phone một cú là món ăn ngon tới nhà.
Tôi phản đối:
- Nhưng đó không phải là do em nấu! Anh có ăn món canh chua cá lóc theo kiểu Bắc của
em chưa? Ngon lắm!
Hà lại cười:
- Sao lại chưa? Hôm tới nhà em ăn cơm trưa, em nấu đó. Ngon
Hà chỉ nịnh tôi thôi. Anh không ăn món canh chua tôi nấu hôm đó. Dường như anh chê dở.
Đời sống vợ chồng là sum họp nhưng công việc của vợ chồng là chia ly. Tôi dạy vẽ
ở nhà thiếu nhi: Những đứa trẻ ngoan, mắt to tròn nghe cô giảng. Cô dắt các cháu tới lầu
Bảo Đại, nhìn ra biển vẽ những con tàu Đôi khi, một mình tôi cầm giá vẽ, một mình vào
tận Suối Tiên vẽ những người Rắc Lây. Tranh vẽ của tôi choán một góc phòng. Hoa cứ nở
trong tranh. Khi tôi rời khỏi nhà là những bức tranh đi ngủ. Bởi Hà yêu tôi chứ không yêu
một bức tranh nào của tôi.
Tấm bảng mica treo giữa phòng khách, cây viết mỡ được Hà cột dây treo. Hai vợ
chồng nói chuyện với nhau theo kiểu mà tôi nghe những người bạn Việt kiều của tôi vẫn
thường kể lại khi ở xứ người. Đó là vì không có điều kiện gặp nhau, nên phải "nhắn nhủ"
với nhau bằng những dòng chữ như thế.
Hà viết: "Di ơi, tối nay anh phải ăn cơm khách với mấy người bên sở tài chính".
Tôi viết: "Lớp vẽ của em chuẩn bị đi dự thi ở Hà Nội. Hôm nay em về tối".
Hà viết: "Chiếc áo ngủ anh mua cho em đó. Đẹp không? Tối anh về, em nhớ mặc
vào nhé!".
Tôi viết: "Em do dự khai mạc phòng tranh ở khu triển lãm ".
Thật là thú vị khi mình vẫn có một góc đời riêng thật sự của mình. Tôi không bị Hà
kiểm soát, tôi cũng chẳng quan tâm đến chiếc ví của Hà có những hóa đơn tính tiền đáng
ngại. Tôi hờ hững đọc những số điện thoại đầy bí ẩn trong cuốn sổ ghi chép của anh. Hôm
về trễ anh nồng mùi rượu, tắm rửa xong anh lại sà vào lòng tôi: "Nhớ anh không? Anh nhớ
em lắm" không cần tắt đèn. Chiếc CD cứ vang lên những bài hát như để lấp cho đầy không
gian. Căn nhà chỉ có hai người. Rồi trút bỏ hết áo quần, hồn nhiên với nhau giữa tiếng nhạc
xen tiếng chắc lưỡi của thạch sùng.
Cuộc sống trọn vẹn như thế tại sao tôi lại muốn bỏ đi thật xa? Đâu có ai xâm phạm khoảng
trời riêng của tôi đâu? Hà đâu có ghen tuông, Hà cũng chẳng ngăn cản tôi thỏa ước nguyện
của mình. Tôi có quyền vẽ, có quyền đi dạy. Nếu cần, tôi có quyền mời bạn bè tới nhà đùa
giỡn, ăn nhậu một bữa ra trò. Tôi không phải vay tiền góp, chẳng chắt chiu từng đồng bạc
lẻ. Và Hà cũng yêu tôi.
Khi còn ở với mẹ, mẹ vẫn thường dạy: "Con gái khi làm vợ người ta, không biết
nấu nồi cơm, kho nồi cá thì người ta chửi mẹ mình không biết dạy con". Chiếc bếp gaz ấn
nút lửa hồng trong nhà nhiều khi nguội lạnh. Nồi cơm điện đâu cần phải biết nấu, trã cá
kho tộ ở tiệm ăn đã lấy phần nấu nướng của tôi. Như thế có phải là thiếu bổn phận làm vợ
không? Hà chẳng hề trách móc tôi chuyện đó, anh dành cho tôi những khoảng riêng, anh
dành cho anh một khoảng riêng. Thỉnh thoảng, nếu chợt nhớ ra là hai vợ chồng chưa hề đi
uống chung một ly cà phê, Anh lại nói:
Ra phố với anh một tí đi, Bắc Di.
Trước kia, tôi không trang điểm chỉ một thỏi son hồng trong xắc, tô nhẹ. Giờ đây,
tôi tô màu son đậm hơn nhiều, lại thêm lớp phấn hồng che giấu vết nhăn của cuộc đời đã
bắt đầu xuất hiện. Dưới mắt tôi, đường phố là những gam màu, những gương mặt người
cũng là những gam màu. Còn dưới mắt Hà, là đôi mắt của một kế toán trưởng, lại nhìn
thấy mức thu nhập của chủ quán cà phê khi khách bước vào nườm nượp. Trong cái riêng
của tôi, vũ trụ luôn tung tăng nhảy với những bài thánh ca. Trong cõi riêng của Hà, những
tờ giấy xếp chồng dằng dặc những chữ số hiện lên. Đôi khi tôi chợt mỉm cười để điểm
chung của tôi và Hà có phải chăng là bóng đêm, là chiếc giường lò xo êm, là mùi nước hoa
đắt tiền. Chúng tôi đã đi ngược chiều để gặp nhau.
Giờ đây, tôi đang đứng ở bên bờ dòng sông này. Một mình tôi trọn vẹn với bềnh
bồng mây trắng ngao du trên trời. Nước sông không có một bông hoa nào trôi, chỉ có
những chiếc lá rơi rụng xoắn với nhau. Những chiếc lá tre sẽ trôi ra biển.
Dòng sông nói với tôi : "Đừng lãng mạn quá. Đừng đánh mất hạnh phúc trong tầm
tay mình". Tôi lắng nghe tiếng của dòng sông. Tôi đưa tiếng của dòng sông vào tranh vẽ.
Phía chân trời của bức tranh là Hà và tôi - hai người đang đi - nhưng đi về đâu?
Tôi xếp giá vẽ lại, trở về. Tôi trở về để đợi Hà. Tôi sợ mình sẽ ngã lòng vì một
bóng hình khác. Điều đó đang đến mơ hồ chiều hôm qua - khi tôi đang vẽ. Tôi cảm thấy
trái tim mình sai nhịp, khi người đàn ông ấy đứng sau lưng:
- Cô vẽ như thả hồn vào!
Tôi biết chiều nay người đàn ông đó sẽ tới, và sẽ còn tới nếu tôi còn tiếp tục vẽ.
Người đàn ông đó thì thào như gió ru: "Tôi chỉ nhìn cô đã tràn ngập nỗi hân hoan".
Dù thế nào đi nữa thì tôi biết, người đàn ông có trái tim đẹp nhất không ai khác hơn
là anh.

Nói với con về tình yêu
Có thể khi đọc những dòng chữ này, con gái của bố lại cười
khúc khích, rồi nghĩ thầm sao hôm nay bố lại lên lớp con về cái
chuyện của thanh niên thế nhỉ?". Con đ ừng vội cười nhé.
Chuyện yêu đương đâu phải chỉ chuyện của các con? Tuy con
gái bố đã 19 tuổi rồi, nhưng con đừng tưởng như vậy là con đã
lớn, đã có thể vững bước vào đời, không sai lầm, không vấp
ngã.
Tất nhiên bố có thể nói chuyện trực tiếp với con. Song đây là chuyện tế nhị, vì vậy bố
quyết định tâm sự cùng con bằng trang viết này. Có thể như vậy hay hơn đối với cả bố và
con.
Bố thật sự phải suy nghĩ nhiều về chuyện này kể từ hôm con dẫn Hùng, bạn trai con về nhà
và nói với bố rằng các con đã yêu nhau gần một năm nay. Khi bố nói rằng con bước vào
tình yêu hơi sớm, bởi trước mắt con là một chặng đường dài của học tập và phấn đấu. Bố
còn nhớ con đã cười và nói lại một câu gần như con đã đọc trong một cuốn sách nào đó
rằng "Bố ơi, tình yêu cho chúng ta sức mạnh, sẽ giúp ta học tập tốt hơn, phấn đâu vươn lên
nhiều hơn để xứng đáng với tình yêu". Con nói có phần đúng, song điều đó đúng với
những người đã trưởng thành, đã có hiểu biết cuộc đời, đã biết thế nào là tình yêu và biết
làm chủ bản thân, có cuộc sống độc lập con ạ. Con đã cãi lại bố rằng "ngày trước bố và mẹ
cũng yêu nhau từ khi học năm thứ nhất đấy thôi". Ðúng, bố mẹ gặp nhau và có tình cảm
với nhau từ năm học thứ nhất. Song con không hiểu tình yêu của bố mẹ ngày trước như thế
nào đâu. Có lần con cũng được đọc nhật ký của bố mẹ rồi đấy, bố còn nhớ nét mặt con lúc
ấy rất xúc động. Con còn nói đùa với mẹ rằng "Bố mẹ ngày xưa lãng mạn thật, hơn cả
thanh niên bây giờ". Con có biết không, chính cái sự lãng mạn ấy mà tình yêu của bố mẹ
mới được bền lâu, bố mẹ mới cùng nhau chia xẻ bao năm tháng khó khăn của ngày đầu
mới ra trường chưa xin được việc. Chính sự lãng mạn ấy mà tình yêu của bố mẹ mới đơm
hoa kết trái, mới có con ra đời như kết quả chờ mong.
Vậy mà con và Hùng đã yêu nhau như thế nào? Có thể người ta nói đúng rằng "tình yêu có
đôi mắt mù lòa". Con bảo Hùng là người con tin tưởng nhất, anh ta chiều chuộng con,
không từ chối con một điều gì. Nhưng con có thấy cái cung cách Hùng đến nhà mình
không? Cậu tạ chào bố bằng cái gật đầu, rồi ngồi bắc chân chữ ngũ hút thuốc lá. Với mái
tóc hung hung mới nhuộm, cậu ta ăn diện quá mức, mà lại không lịch sự chút nào. Một cậu
sinh viên năm thứ nhất đã làm gì ra tiền mà cậu ta đi xe máy vè vè, cổ lại lủng lẳng xiềng
vàng, lắc bạc. Cậu ta không để ý rằng bố đang làm việc, mà lại tự tiện bật vô tuyến lên xem
bình luận bóng đá. Con bảo cậu ấy là sinh viên, vậy mà khi bố hỏi cậu ấy học trường nào,
cậu ấy bảo học khoa Văn trường Ðại học Thủy lợi! Trường Thủy lợi mà cũng mới có khoa
Văn hay sao con? Bố chỉ mong con nhìn nhận lại người mà con nói là yêu thương đi. Con
người ta quý nhất ở sự hiểu biết, ở tư cách đạo đức ở sự kiên trì vươn lên trong cuộc sống,
ở sự cần cù lao động và trân trọng tình người. Anh ấy có đủ tư cách là chỗ dựa tinh thần
cho con suốt cả cuộc đời hay không?
Khi con xin phép bố mẹ đi chơi với Hùng, bố mẹ đã tôn trọng con và đồng ý. Nhưng khi
con đi rồi, mẹ con lại lo lắng. Bố cũng lo, nhưng bố đã trấn an mẹ con. Một mặt bố tin con
vì con là con gái của bố, con không đến nỗi dại khờ đâu, cũng là sinh viên rồi cơ mà. Tin
thi tin vậy mà vẫn không yên tâm.
Còn một điều này, bố đắn đo mãi rồi quyết định nói với con. Ðể tình yêu mãi mãi là điều
thiêng liêng, các con phải biết giữ gìn khoảng cách. Có thể con lại bảo bố là cổ hủ, lạc hậu,
là phong kiến. Song bố dám khẳng định với con một điều rằng không một người đàn ông
nào muốn cưới một cô gái dễ dãi, buông thả về làm vợ.
Bố không cấm con yêu, bởi bố cũng hiểu tình yêu như một dòng nước lũ, nó có thể tràn vỡ
nếu ai có ý định đắp đập ngăn sông Bố chỉ muốn con thật sự suy nghĩ những điều bố nói
với con về tình yêu, về người yêu của con. Bố tin con gái bố hiểu điều bố nói, bởi bố nói
với con bằng kinh nghiệm của một người lớn tuổi, một người chỉ mong con được hạnh
phúc.


Hãy tin ở tình yêu của em!
abab

Xem chi tiết: TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét